// Những bìa album đáng chú ý//

Posted 5 years ago Comments & 8 notesJuly 9th, 2009

Nghía bên nhà bưởi Mất Dép mới đăng tấm hình bìa album (album cover) Dangerous của Michael Jackson thấy khoái quá nên mới viết bài này. Cái bìa album Dangerous này mỗi lần nhìn thấy là tui lại liên tưởng đến bìa album Mr. Fantastic của Elton John hông à. Hai cái bìa này trang trí hoa lá hẹ rối tinh cả mắt nhưng rất đẹp và ấn tượng. Nói về bìa album đẹp thì chắc phải có vài trăm cái, đó là theo tui biết, còn những cái tui chưa biết chắc phải gấp 10-20 lần như vậy. Các bạn Rolling Stone có thể gom 100 album xuất sắc nhất mọi thời đại được nhưng khó lòng gom được 100 bìa album đẹp nhất được vì có quá nhiều lựa chọn. Và những album dở đau dở đớn, theo ý tui, như Desperado của The Eagles hay Keep The Faith của Bon Jovi thì cũng có bìa album khá ấn tượng. Hay mấy chú gay gay kiểu như Coldplay, Greenday, Nickelback, My Chemical Romance, Simple Plan gì đó nhạc thì nghe mắc ói nhưng bìa album nhiều cái cũng ấn tượng ghê bay. Nhắc tới mới nói, nhạc của mí chú gay này cũng được giới phê bình đánh giá khá cao, được quảng cáo tè lè mà sao tui cố gắng nghe wài cũng không thấy nó hay chỗ nào vậy bay? Mấy cô mấy chú đọc đoạn này mà cảm thấy thần tượng bị xúc phạm thì cứ nhào vô chửi thoái mái ha. Cái này là quan điểm cá nhơn tui thôi.

Nói tiếp dzụ bìa album. Cũng giống như bìa sách hay poster phim, bìa album là ấn tượng đầu tiên người nghe nhạc có được ở một album trước khi nghe nội dung của nó. Do đó một album có thiết kế đẹp mắt và ấn tượng sẽ thu hút người mua hàng, hay ít nhất làm người mua hàng để mắt đến nó. Tuy vậy cũng có nhiều album có thiết kế đẹp nhưng phần âm nhạc lại khá dở, điển hình là mấy cái đồ yêu kể trên. Đọc đoạn này chắc các bưởi cũng liên tưởng đến chuyện này giống như một cô gái có ngoại hình hấp dẫn nhưng lại có đầu óc ngớ ngẩn chứ gì? Một số bưởi chắc còn liên tưởng tới Megan Fox nữa phải hôn? hehe. Dạo này các bưởi woánh em Foxey dữ dội quá, blah blah blah thế lọ thế chai ớn ăn quá chịu hông nổi luôn. Tui thì vẫn mê em này vì em này super hot. Thế thoai. Tui đơn giản thấy hot là mê thui chứ chả cần gì em nó phải trả lời phỏng vấn thông minh, đóng phim hay, nói chuyện sắc sảo blah blah blah con mẹ gì. Nhiều bưởi tui thấy hông biết phải chê thiệt hay là phải chê em để người khác khỏi woánh giá mình. Tui thì biên blog chứ hông phải biên báo (biên báo thì tui thích trung lập chứ hông muốn lộ rõ quan điểm vì mk cứ hot là mình khoái rùi, hông lẽ nói ra như vậy trên báo nhiều khi ảnh hưởng một số cháu tuổi còn rờ ti mà chưa biết là lớn lên chút xíu mình cũng tiếp tục rờ nữa - nói chung cả đời khó mà thoát khỏi kiếp rờ) nên cứ nghĩ sao nói dzậy thoai các bưởi à. Hehe, lan man chút. Quay lại dzụ bìa album, tuy vậy cũng có nhiều album chất lượng tốt mà bìa xấu quắc như đồng cắc bị trét dầu hắc vậy. Đi dạo 1 vòng với bạn Google thì thấy các bạn ấy chỉ chỗ bình chọn bìa album đẹp nhất nhưng cũng chỉ những chỗ có bình chọn album tốt mà bìa thì như kít. Điển hình nhứt là cái Magical Mystery Tour của the Beatles và Brothers In Arms của Dire Straits. Cái bìa của Magical Mystery Tour thì thiết kế màu mè và kiểu chữ quá xấu còn cái Brothers in Arms thì hơi đơn điệu và chán.

Nguyên con bìa trước của MMT

Bìa của Brothes in Arms

Có lẽ bìa album chỉ dành riêng để nói với dĩa than LP. Nhắc mới nói cái nữa, hứa viết bài về dĩa than LP cho bưởi Tàng Kinh Các từ năm ngoái đến giờ hơn nửa năm nay mà chưa viết được nữa hic hic. Quay lại chủ đề chính nhoa, tui cũng như mọi người trưởng thành ở VN, cầm cái CD trong tay trước khi cầm LP nhưng kể từ khi thực sự cầm cái LP trên tay từ năm 2002 thì tui mê luôn cái format này. Một trong những lý do chính tui mê nó là cái artwork của bìa album. Nhớ hồi đó cầm cái LP A Night At The Opera của Queen và The Dark Side of The Moon mượn trong thư viện phải nói là ngỡ ngàng vì cái artwork quá xá đẹp, đẹp ngỡ ngàng luôn vì trước giờ có thấy đâu. Những ai có nghe qua LP thì biết khi người ta ghi âm album chuyển từ LP sang CD thì đây là một bước lùi chứ hông phải là tiến bộ gì đâu nhoa các bưởi. CD chỉ có tiện lợi là nó ghi nhạc kiểu digital với dung lượng nhiều hơn và dễ dàng lưu trữ được lâu năm. Chứ còn chất lượng âm thanh của nó thì thua dĩa nhựa LP nha. Đó là nhiều người nói vậy chứ tai tui nghe CD hay LP gì cũng như nhau ráo, không phân biệt được kekeke. Vỏ của LP album khoảng 12.3 inch vuông (do đường kính đĩa đã là 12 in) nên cái artwork ở bìa album có khổ lớn và trông như một tác phẩm nghệ thuật thực sự còn khi sang đến CD thì vỏ CD chỉ bằng 1/3 diện tích của LP nên “đất” dành cho artwork của CD ít hẳn và vì thế cũng kém ấn tượng hơn. Nói như thế nhưng CD cũng có nhiều sáng tạo trong việc thiết kế, trang trí bìa đĩa mà VN là một trong những nước sản xuất bìa đĩa CD đẹp và mới lạ đầu tiên thay cho cái vỏ plastic nhàm chán của CD (chắc do bị sao chép lậu nhiều quá phải thiết kế bìa đĩa đẹp để giành thị phần hehe, lâu lâu khen VN chút nhoa các bưởi).

Artwork của LP dành cho những LP kiểu “gatefold” tức là kiểu vỏ dành cho album đôi có thể gấp ở giữa như The Beatles (White Album), The Wall (Pink Floyd), Physical Grafitti (Led Zeppelin), Tommy (The Who). 1 đĩa LP thường chỉ ghi được 45 phút nhạc kể cả 2 mặt (tức mỗi mặt chỉ còn 22.5 phút) nên nhiều album có thời lượng nhiều hơn (nhiều ca khúc) thì thường được ghi vào 2 LP, có khi 3 LP (như trường hợp của All Things Must Pass của George Harrison) nên những album này được gọi là album đôi (double album). Album thường chỉ có mặt trước mặt sau cho artwork thì album có vỏ “gatefold” còn thêm cả 2 mặt bên trong. Vì thế nhiều album đơn nhưng lại bày đặt làm vỏ kiểu gatefold để có những artwork đẹp và ấn tượng. Điển hình nhất vẫn là Sgt. Pepper’s Lonely Hearts Club Band của The Beatles, The Dark Side of The Moon của Pink Floyd, Led Zeppelin IV (Zoso) hay Close To The Edge của Yes. Các họa sĩ thiết kế artwork cho bìa đĩa lâu lâu cũng hay bỏ một số thứ bí mật (mà ta gọi là easter egg) vào artwork. Như hôm trước có nói đến bìa đĩa Hotel California có hình chú Anton hay chu kỳ ánh sáng chạy liên tục của The Dark Side of The Moon của Pink Floyd.

bìa trong gatefold của Sgt. Pepper’s

bìa trong của The Dark Side of The Moon có in lyrics

bìa trong của Closer To The Edge của Yes

*Ghi chú: từ LP xuống CD thì artwork đã ngáp ngáp rồi, huống hồ gì bây giờ là thời đại của nhạc download mp3 thì artwork làm sao còn đất sống cho nổi!! :((. May mà chú ipod Touch này kia cũng còn lưu giữ lại artwork nhưng từ CD xuống đến ipod Touch thì có thể nói là artwork đã bị khai tử :(.

Credit pics: wikipedia.org, flickr.com, google.com

Nói càng nhiều càng nhảm. Sau đây các bưởi thưởng thức:

Đầu tiên phải nói đến các bạn The Beatles. Các album có bìa rất đẹp của The Beatles:

bìa của Sgt. Pepper nói nãy giờ đây

bìa mang phong cách psychedelic

album ghi âm cuối cùng của The Beatles có artwork đẹp ngỡ ngàng mặc dù chỉ là bức hình chụp. Artwork này hình như sau đó đi vào lịch sử của album artwork luôn.

artwork này có hình bốn người với bốn trạng thái khác nhau, cũng rất ấn tượng.

đây, đỉnh cao của minimalism. Cái artwork của CD album này thì có dòng chữ The Beatles in đậm thay vì là kiểu watermark như trên.

Nhắc về minimalism thì có những album sau cũng rất ấn tượng:

The Velvet Underground & Nico của nhóm cùng tên. Nhóm này có chú Andy Warhol làm producer nên cover artwork chỉ có thể nói từ đẹp đến rất đẹp mà thôi. Chú Andy Warhol thì thôi nổi tiếng quá, khỏi nhắc lại nữa. Hình như hình quả chuối này về sau cũng là biểu tượng của pop-art luôn.

Các album của Pink Floyd luôn có bìa đĩa cực đẹp. Gatefold này cộng với 2 bìa trước sau tạo thành một chuỗi hình ảnh liên tục. Hồi xưa học Lý thấy cái tán xạ ánh sáng khi cho ánh sáng trắng đi qua lăng kính đâu có đẹp đâu mà giờ nhìn cái artwork này thấy đẹp ghê bay.

thêm 1 bìa đĩa của Pink Floyd, chỉ cần nhìn là biết album The Wall rồi hen. Vậy mà chuyển sang CD thì artwork nó lại thế này :(( :

Odessa của các bưởi Bee Gees.

của các bưởi King Crimson

có White Album thì phải có Black Album của Metallica cho cân xứng hehe

Các album artwork ấn tượng khác:

cái tui nói đoạn đầu là cái này

và cái này của Elton John

phong cách surreal (siêu thực??) của H.R. Giger. Cha này khoái kim loại hay sao mà chất liệu chính của các tác phẩm của chả toàn kim loại. Album LP này phê ghê, gatefold mở ra 2 bên thì xuất hiện cái hình cô gái thay cho cái đầu lâu ở lớp ngoài:

Vài cái khác:

…And Justice For All

Studio album cuối cùng của Pink Floyd cũng có artwork ấn tượng

Các bạn Iron Maiden hay có hình tượng nguyên bộ xương hay quái thú ở bìa đĩa, sau đây là một số:

Are you experienced của The Jimi Hendrix Experience

Layla and Other Assorted Love Songs của Derek and the Dominos của chú Eric Clapton

In the court of the Crimson King - King Crimson

Fragile - Yes

Close To The Edge

Led I

Led III - LP này giờ trở thành 1 trong những LP hiếm mới ghê

Zoso hay Ông già chống gậy/vác củi nổi tiếng của các bưởi đây, còn hình bên trong của nó đây:

Houses of the Holy, một trong những album có artwork ấn tượng nhất của Led Zeppelin. Hai bìa bên trong cùng với 2 bìa ngoài cũng tạo thành 1 bức tranh hoàn chỉnh:

kiểu Let It Be nhưng theo phong cách pop-art của bưởi Warhol

Và đây, điều các bưởi mong đợi nãy giờ, nude artwork hehehe: NSFW:

Cái này giờ cũng là pop-art luôn: hehehe

Nổi tiếng nhất: Unfinished Works No.1: The Two Virgins của John Lennon:

LP này giờ cũng trở thành đồ cực hiếm

Electric Ladyland của Jimi Hendrix, bìa này nó thế này nhưng mà bên trong nó thế này:

Các bạn Kool & The Gang có cái này:

Nhạc cổ điển cũng ko được tha:

Cái này thì quá nổi tiếng lẫn tai tiếng: Blind Faith với album cùng tên.

Hết :))

// Across the Universe//

Posted 5 years ago CommentsApril 15th, 2009

Thật ra tui xem phim này cũng lâu rồi nhưng giờ mới có hứng viết. Phim có rất nhiều hình ảnh và thông điệp ẩn dụ rất hay và hơn nữa nó khái quát cả một loạt các sự kiện xảy ra trong thập niên 60 về rocker, văn hóa cũng như chính trị.

Across the Universe là một phim musical khá kỳ lạ so với những phim musical trước đây. Kỳ lạ là ở chỗ nó dựa trên nội dung của những ca khúc có sẵn để kể lại câu chuyện của phim chứ không phải là những ca khúc được viết để minh họa nội dung cho phim trong những phim musical thường thấy. Và lạ hơn nữa là nó dùng các ca khúc được viết cách đây 3-4 thập niên của band nhạc đình đám nhất mọi thời đại – Beatles. Đạo diễn Julie Taymor quen thuộc của sân khấu Broadway viết nên câu chuyện tình giữa Jude và Lucy (cũng là tên hai nhân vật trong 2 ca khúc của Beatles – Hey Jude và Lucy in the Sky (with Diamond)) trong thập niên 60, xen kẽ là các sự kiện chấn động xảy ra trong thời gian này. Bà đã khéo léo dùng những ca khúc của Beatles lồng vào từng đoạn, từng cảnh phim cộng thêm việc dàn dựng những màn nhảy múa đậm chất Broadway nhằm mang lại cảm xúc đặc biệt cho người xem. Điều đặc biệt ấn tượng có lẽ là cảm giác của người xem được trở về thập niên 60 qua những sự kiện lịch sử, trang phục, trào lưu phản chiến, trào lưu hippie và nhất trào lưu psychedelic trong cuộc sống thời đó. Tất cả những thứ ấy đều hiện diện trong các ca khúc của Beatles và được thể hiện sống động trong phim.

Girl

Across the Universe mở đầu bằng hình ảnh chàng trai trẻ Jude ngồi trước bãi biển vắng người cất lên tiếng hát của bài Girl “Is there anybody going to listen to my story? All about a girl who came and stay”. Hình ảnh ngồi hát trước biển vắng này khá phổ biến gần đây trong các video clip ca nhạc, nổi bật nhất là You’re Beautiful của James Blunt. Jude là chàng công nhân đóng tàu ở thành phố Liverpool. Bốn thành viên trong Beatles cũng xuất thân từ tầng lớp lao động ở Liverpool. Khuôn mặt của Jude trông y hệt như Paul McCartney. Jude hát bài Girl của John Lennon giới thiệu về chuyện tình của mình. “She’s the kind of girl you want so much. It makes you sorry. Still you don’t regret a single day” đầy hứa hẹn.

Helter Skelter

Sau đó đoạn phim lại chuyển đến hình ảnh sóng biển lồng trong đó là cảnh đám đông hỗn loạn tấn công cảnh sát, thấp thoáng đâu đó là khuôn mặt của Lucy – nhân vật “Girl” mà Jude vừa hát đến. Cảnh này làm liên tưởng đến một cảnh mở đầu tương tự trong phim The Wall của Pink Floyd. Đó là cảnh đám đông hâm mộ trẻ cuồng nhiệt tấn công cảnh sát để chen lấn vào xem Pink hát trong đoạn đầu của bài In The Flesh. Cảnh đó cũng báo hiệu cho một phong trào phản kháng, biểu tình của sinh viên Mỹ chống lại chiến tranh Việt Nam trong phim.

Hold Me Tight – When I’m Sixty Four

Bài này được dùng để đệm cho buổi concert trong trường trung học của Lucy (Prom??) và trong hộp đêm nơi Jude và người bạn gái đang ở đó. Tuy nhiên, phim cũng cho thấy nét tương phản giữa miền Mid-West Mỹ và thành phố Liverpool ẩm ướt nhằm nói lên nơi xuất thân của hai nhân vật chính trong phim. Phim lại chuyển đến cảnh làm việc của Jude ở xưởng đóng tàu Liverpool. Đoạn ông già phát lương cho anh dựa trên bài “When I’m Sixty Four” của Beatles.

Đoạn Jude tan ca đi về nhà gặp mẹ lại làm liên tưởng đến phim The Wall, nhất là cảnh làm bánh mì phết bơ ăn và cả hình ảnh Jude lục lại mấy tấm hình của bố mẹ trong ngăn kéo tủ. Trong bài When the Tiger Broke Free part 2 trong phim The Wall, cậu bé Pink cũng về nhà làm bánh mì bơ ăn và mở ngăn kéo tủ lấy bộ đồ lính của bố mặc vào. Cả cách bài trí trong ngôi nhà của Jude cũng rất giống ngôi nhà của Pink trong The Wall. Hoàn cảnh của cả hai khá giống nhau. Cả hai đều có bố là lính chiến đấu trong Thế Chiến II nhưng may mắn hơn Pink, bố của Jude không chết trận như bố Pink mà chỉ ở xa Jude và không hề biết sự tồn tại của Jude. Vì thế Jude quyết định sang Mỹ tìm gặp bố.

All My Loving

Khi chia tay người yêu, Jude hát bài All My Loving trong đó có đoạn “I’ll write home ev’ry day, and i’ll send all my loving to you”. Nhưng sau đó lên tàu thì lại là đoạn “I’ll pretend that i’m kissing. The lips i am missing. And hope that my dreams will come true”. Xen kẽ cảnh chia tay bên bến tàu của Jude và người yêu là cảnh Lucy chia tay người yêu khi anh nhập ngũ để sang VN chiến đấu. . Cảnh tàu rời bến bên bãi biển vắng có ngọn hải đăng đứng đơn độc cũng là một tưởng tượng rất đẹp của phim.

I Want to Hold your Hand

Bài này của Beatles ai cũng biết là bài có tiết tấu nhanh, nhộn nhịp nhưng trong phim nhân vật Prudence hát bài bài này lại có tiết tấu chậm và sâu lắng. Prudence làm cheerleader cho đội bóng football của trường trung học ở Ohio nhưng lại bỏ tất cả để đi nhờ xe (hitch-hiking) đến New York tìm cuộc sống mới. Prudence cũng chính là tên nhân vật trong bài hát Dear Prudence của Beatles mà tớ sẽ giới thiệu sau.

With a Little Help From My Friends

Bài này minh họa cho sự gặp gỡ của Max (tên được lấy từ tựa bài Maxwell’s Silver Hammer của Beatles) – anh trai Lucy với Jude ngay khi Jude đến Mỹ. Max là một chàng trai trẻ nổi loạn trong trường thuộc nhóm “Ivy League”. Max có khuôn mặt hao hao như John Lennon. Trước đó thì Jude đã tìm gặp và nói chuyện với bố anh. Cuộc gặp gỡ với Max dẫn Jude làm quen nhanh chóng đến quán bar và những trò quậy phá của nhóm bạn Max. Bài của Beatles trích trong album Sgt. Pepper’s Lonely Hearts Band Club cũng có giai điệu vui tươi như thế.

It Won’t Be Long – I’ve Just Seen A Face

Bài này là của Lucy hát khi nhận được tin anh người yêu sắp mãn hạn nhập ngũ để trở về nhà. Tiếp theo đó Max mời Jude về nhà nhân dịp lễ Tạ Ơn. Sau khi cãi vã với gia đình về việc nghỉ học ở trường, Max, Jude và Lucy đi chơi bowling. Bài I’ve Just Seen A Face muốn nói Jude đã có tình cảm với Lucy. Bài hát gốc của Beatles cũng có nhịp điệu vui tươi như vậy. Đoạn đám người của Max và Jude nhảy múa trong tiệm Bowling và màu sắc hòa lẫn trông khá đẹp mắt. Vẻ nhí nhảnh hồn nhiên của Lucy khiến cho Jude yêu thầm. Kết bài là lúc Jude và Max chạy xe đến New York ngay trong đêm để bắt đầu cuộc sống mới.

Let It Be

Bài hát này được hát lên bởi cậu bé da đen ngay giữa cơn bạo động của người da đen đường số 12 nổi tiếng ở Detroit năm 1967. Đạo diễn Julie Taymor đã dựng lại sự kiện lịch sử này qua bài hát Let It Be của Beatles qua tiếng hát của cậu bé (người em của nhân vật Jojo trong phim) và sau đó là giọng vocal tuyệt vời của các ca sĩ nhà thờ hát trong đám tang của cậu bé (chết do đạn lạc trong cuộc bạo động đó). Giữa thập niên 60 là cao điểm cho các phong trào đòi dân chủ và nhân quyền ở Mỹ và phong trào đấu tranh cho bình đẳng chủng tộc của người da đen, trong đó nổi bật nhất là cuộc bạo động ở đường số 12 ở thành phố Detroit. Cuộc bạo động làm cho chính phủ Mỹ lúc đó phải đem quân đội vào trấn áp lực lượng biểu tình. Kết quả có 43 người chết và hàng trăm người bị thương. Giọng ca nhỏ nhẹ chân chất của cậu bé và sau đó là giọng ca đậm chất blues nhà thờ của các ca sĩ vocal (của nhà thờ) hát ngay trong đám tang của cậu bé làm bài hát trở nên thật cảm động. Không ngờ là bài ballad của Beatles lại được cover lại bằng phong cách blues nhà thờ lại đem lại hiệu quả đặc biệt đến vậy. Xen lẫn vào đó là tin Lucy biết được người yêu chết trận ở VN. Cảnh đám tang của cậu bé và của chàng trai người yêu Lucy làm nên một trường đoạn có thể nói là gây xúc động nhất trong phim.

And when the broken hearted people living in the world agree,
there will be an answer, let it be.
For though they may be parted there is still a chance that they will see,
there will be an answer. let it be.
Let it be, let it be, ….. Let it be, let it be…

Come Together – Why Don’t We Do That In the Road

Sau cái chết của ngưởi em, Jojo muốn đi khỏi Detroit tìm cuộc sống mới. Điểm đến là New York. Và bài hát Come Together cất lên. Giữa nền nhạc của Come Together, Jojo bước đi giữa dòng người đang nhảy múa bao gồm cả những nhân viên văn phòng trong khu tài chính sang trọng và những cô gái điếm trong khu đèn đỏ nhớp nhúa của thành phố New York. Cuối cùng anh đến quán Café Huh? để thử đệm đàn cho Sadie (nhân vật lấy tên trong bài hát Sexy Sadie của Beatles). Sadie cũng chính là bà chủ nhà của Max và Jude. Trong lúc đó ta cũng nhận thấy ở background Max lái xe Taxi và Jude thì làm họa sĩ bán tranh minh họa để kiếm sống. Bài sau là do Sadie hát chủ yếu minh họa cho cuộc sống mới của Jude và Max ở New York, sự nghiệp ca hát đang lên của Sadie và cả Jojo. Prudence cũng vào chung với nhóm sau khi “came in through the bathroom window” – “cô ấy đến từ cửa sổ phòng tắm” (đoạn này dựa trên cảm hứng từ tựa bài hát She Came In Through The Bathroom Window cũng của Beatles).

If I fell

Ca khúc này thể hiện tình cảm của Lucy dành cho Jude. Xen lẫn vào đó là nổi trăn trở của Lucy khi biết Max sắp sửa tòng quân đi Việt Nam. Cái chết của người yêu đầu của cô – Daniel vẫn còn ghi rõ trong lòng Lucy. Đây cũng chính là những điều Lucy tâm sự với Jude.

I Want You (She’s So Heavy)

Lại thêm một bài được chỉ đạo nghệ thuật múa minh họa xuất sắc của đạo diễn. Bài này minh họa việc Max phải trình diện tại trụ sở quân đội cho việc nhập ngũ sắp tới mà anh gọi đùa là “I have a date with Uncle Sam”. Đoạn này có rất nhiều hình ảnh ẩn dụ. Hình ảnh băng chuyền có ý muốn nói việc “basic training” là việc lặp đi lặp lại và trong quân đội đối xử với mọi người lính mới đều như nhau như băng chuyền tự động làm ra những sản phẩm dây chuyền. Trong cái băng chuyền đó Max bị lột bỏ tất cả quần áo bên ngoài chỉ chừa lại cái quần đùi. Ý muốn nói những người lính dù cho có hoàn cảnh xuất thân khác nhau nhưng khi vào quân đội rồi thì đều giống nhau cả và không hề biết một tí gì (minh họa qua cơ thể gần như không mặc gì). Hình ảnh nhảy múa của đám người lính trẻ (trong đó có Max) mặc độc mỗi cái quần đùi và mỗi người có một người hướng dẫn riêng minh họa việc “basic training” trong quân ngũ – đại loại như là những bài tập cơ bản khi vào quân đội.

Cao trào của bài là hình ảnh đoàn lính trẻ vác tượng Nữ thần Tự Do, miệng hát “She’s so Heavy” và chân mang giày bốt giẫm đạp lên mảnh đất đầy dừa. Đây đích thực là hình ảnh ẩn dụ tuyệt vời. Hình ảnh như muốn nói những người lính trẻ này mang nhiệm vụ đem “Tự Do” đến cho xứ sở xa xôi VN (qua việc mang tượng Nữ thần Tự Do) nhưng trớ trêu là đồng thời cũng là ẩn dụ của việc lê gót sắt chiến tranh gây đau khổ đến cho người dân bản xứ (qua hình ảnh mang giày bốt giẫm lên những gốc dừa của mảnh đất tươi đẹp này). Đạo diễn có lẽ muốn nói cuộc chiến tranh VN dựa quá nhiều vào những người lính trẻ không biết một tí gì về kinh nghiệm với VN (qua việc chỉ mặc độc cái quần đùi) và có lẽ ngoài sức của những người lính ấy (qua việc mang vác tượng Nữ thần Tự Do một cách nặng nhọc và cả câu hát “She’s So Heavy). Thật ra đây là bài tình ca John Lennon viết cho Yoko Ono nhưng vào phim nó lại thành một bài ca vể việc nhập ngũ và tham chiến ở VN của thanh niên trẻ. Đây là một thông điệp phản chiến mang đầy tính nghệ thuật.

Dear Prudence

Tình cảnh trong phim dẫn đến bài này hơi lãng nhách nhưng đây cũng là bài có cách minh họa khá hay. Đại loại như cô Prudence giận dỗi chuyện gì đó và trốn trong phòng nên cả bọn phải dỗ để cô mở cửa. Đây là bài hát khá hay của Beatles do John Lennon viết tặng cho Prudence, một người bạn và là người chuyên tu tập “thiền”. Lennon lo lắng Prudence có nhiều ưu tư nên đã viết bài này tặng bà. Đoạn phim minh họa cho lời nhạc bài Prudence:

Dear Prudence, won’t you come out to play
Dear Prudence, greet the brand new day
The sun is up, the sky is blue
It’s beautiful and so are you
Dear Prudence won’t you come out to play

Đoạn phim có cảnh liên tưởng đến căn phòng bay lên chung quanh toàn là mây trắng khá hay, trông như một kiểu “thiên đường”. Bài hát trong phim được phối theo kiểu khác với bản gốc. Không còn đoạn guitar đệm réo rắt ở background mà mix tiếng bass và tiếng trống nghe có vẻ “phiêu diêu” phù hợp với cảnh minh họa hơn. Tuy vậy, chắc do nghe bản gốc nhiều hơn nên tớ thấy bản gốc hay hơn ,hehe (mà hầu hết những bài trong phim thì bản gốc đều hay hơn – dĩ nhiên). Cuối bài là cảnh cả nhóm hòa vào dòng người biểu tình phản chiến trên đường phố New York.

Flying – Blue Jay Way – I Am The Walrus - Being for the Benefit of Mr. Kite!

Cái nổi bật nhất của thập niên 60s thể hiện rất rõ qua bộ ba bài này và cả trong bài Because ngay sau đó: chính là trào lưu psychedelic. Psychedelic cũng chính là trào lưu mà Beatles theo đuổi trong cuối thập niên 60 sau khi đã thành công với rock n’ roll và folk rock trước đó. Cũng chính nó khiến cho Beatles trở thành bất tử qua mọi thời đại (nói câu này chắc Beat fan khoái lắm nè, tui không phải Beat fan nhưng cũng công nhận điều đó). Hai album của Beatles được xếp đầu bảng những album có sức ảnh hưởng to lớn nhất là Sgt. Pepper’s Lonely Hearts Band Club và Revolver cũng thuộc dòng psychedelic rock, tức ảnh hưởng nặng từ trào lưu psychedelic nổi tiếng trong thập niên 60s – 70s. Ảnh hưởng của psychedelic còn lan cả ra những thứ khác như ta thấy trong phim cảnh đường phố đầy những nét vẽ nhiều màu sắc, chiếc xe bus sơn đầy màu sắc và nhất là cách bài trí đồ đạc trong nhà Dr. Roberts, nơi mà cả bọn Jude đến tham dự tiệc, cũng đầy hình ảnh psychedelic.

Bài Flying và Blue Jay Way là hai bài Instrumental được lấy trong album psychedelic nổi tiếng Magical Mystery Tour của Beatles. Album này đánh dấu sự chuyển biến rõ rệt trong phong cách chơi của Beatles từ rock ‘n roll sang Psychedelic rock để dần “tiến hóa” sang album kinh điển của classic rock: Sgt. Pepper’s Lonely Hearts Club Band. Hai bản trong phim được phối có vẻ “nặng nề” hơn so với bản gốc. “Nặng nề” ở đây là quá không cần thiết, có lẽ như thế phù hợp với cảnh minh họa trong phim.

Bài I Am The Walrus do Bono (đóng vai Dr. Robert – cũng lấy từ tên bài hát Doctor Robert trong album Revolver của Beatles) của U2 hát trong pha cameo trong phim. Khi Dr. Robert hát, hình ảnh liên tục chuyển màu như là ảo giác của mắt người thấy được khi dùng ma túy tổng hợp (cái này đoán thế chứ tui cũng chưa thử nên không dám chắc). Như có đề cập từ trước, psychedelic rock hay trào lưu psychedelic không phải là trào lưu lành mạnh. Tất cả những hình ảnh, màu sắc màu mè có phần lòe loẹt là kết quả thấy được khi người ta dùng ma túy tổng hợp, mà nổi bật nhất là acid strip hay LSD. Ai muốn biết thêm về cái này thì wiki nhe. Ngay cả John Lennon cũng thú nhận là bài I Am The Walrus là kết quả sau khi John dùng LSD. Tuy vậy, psychedelic rock có giai điệu phiêu diêu có phần liêu trai do giai điệu chủ yếu theremin (hộp cộng hưởng) và sáo cộng thêm guitar mang lại. Album tiêu biểu cho psychedelic rock có lẽ là Are You Experienced? (Jimi Hendrix Experience), The Piper At the Gate Dawn (Pink Floyd), Sgt. Pepper’s Lonely Hearts Club Band hay band Cream của Eric Clapton có album Disraeli Gears. Tất cả các album trên đều được phát hành ngay trong năm 1967.

Being for the Benefit of Mr. Kite cũng là một bài có concept dance được dàn dựng khá công phu. Bài này trích trong album Sgt. Pepper’s của Beatles nên đạo diễn dựng lại những cảnh giống như trong rạp xiếc với những sinh vật ngộ nghĩnh và thêm một vài tưởng tượng của bà. Tuy vậy, tui không hiểu lắm cách dàn dựng kiểu này nên mặc dù thấy công phu nhưng có phần hơi vô nghĩa. Có lẽ đây minh họa thêm cho tưởng tượng của đạo diễn khi nghe Sgt. Pepper’s. Có ai là Beat fan biết thì giải thích thêm.

Tạm thời thế đã, làm biếng viết tiếp quá.

Chắc là còn tiếp :D

// John//

Posted 5 years ago Comments & 1 noteApril 15th, 2009

Nếu type cái tên John thì cái function suggestion của Google thì nó sẽ chỉ ra John McCain, John Mayer, John Legend, cái tên đình đám John Lennon nằm khiêm tốn ngay dưới cùng. Có lẽ những người bên trên trong lúc này là những cái tên phổ biến hơn cả. Có khi vài ngày nữa cái tên John Lennon sẽ hiện lên trên cùng không chừng. Hoặc có thể không. Có hề gì! Chắc chắn một điều là Chủ nhật và thứ hai tới (Dec 8), sẽ có rất đông những người hâm mộ sẽ đến và để lại những bó hoa tưởng niệm ở khu tưởng niệm Strawberry Field ở Central Park, NYC để tưởng niệm ngày mất của người hùng một thời của họ, John Lennon.

Cá nhân tui thì không phải là fan của The Beatles lắm (ờ tui thích Queen, Led, Deep, Black hơn - mà tui hay nhạo là Beatles is the first but Queen is the BEST vậy) nhưng John là một trong hai người tui thích trong The Beatles (người còn lại là George Harrison). Chắc khỏi cần phải nói nhiều đến danh tiếng của John: thủ lĩnh Tứ quái, một trong những tay viết nhạc mạnh mẽ nhất, có tên trong bút danh kép nổi tiếng Lennon/McCartney. Thời còn trong Beatles, John đã kịp chứng tỏ mình với hàng loạt bài hát đã trở nên bất hủ như Across the Universe (nhắc cái này nhớ lại phần 2 của review phim Across the Universe vẫn bỏ dở dù có khá nhiều ý nhưng lười viết nên chắc khó xong nổi quá :) )), Strawberry Fields Forever, All You Need Is Love, Dear Prudence, Come Together…Đọc blog cha TKC thì thấy cha này cũng mê John và Across the Universe, mà cha này là dân nghe nhạc thứ dữ là đủ bít Across the Universe xuất sắc cỡ nào rồi kekeke. Tui thích album Magical Mystery Tour trong các album của The Beatles. Nó là bước chuyển tiếp của The Beatles sang psychedelic cho đến tuyệt phầm Sgt. Pepper’s và còn được coi là album made of LSD do có quá nhiều bài “lạ” với phong cách quen thuộc của The Beatles trước đây. Album này có cách phối nhạc khí khá độc đáo khi dùng cả đàn accordion, cello, sáo và kèn trumpet, kèn piccolo… cùng dàn hát đệm hùng hậu của bài All You Need Is Love tạo nên một nét đặc trưng khi so sánh với các studio album khác của The Beatles, dù cho nó không phải là studio album chính của The Beatles. Trong album này, John cũng ghi dấu ấn bằng những ca khúc “đinh” của album là I Am The Walrus (được nghi ngờ là John viết trong trại thái phê LSD), Strawberry Fields Forever và All You Need Is Love. Đó đều là những bài sau này trở thành bất hủ của The Beatles. Sau khi John chết, người hâm mộ cũng lấy tên ca khúc Strawberry Fields làm tên cho khu tưởng niệm của anh ở Central Park.

Nhưng có lẽ sự nghiệp của John trở nên rực rỡ là khi John rời The Beatles và theo đuổi sự nghiệp solo. Ca khúc Imagine của John trở thành ca khúc nổi tiếng nhất về hòa bình qua mọi thời đại. Các ca khúc khác của John cũng trở nên nổi tiếng như Instant Karma, Love, Jealous Guy, I’m Sorry…John càng lúc càng được nhiều người yêu mến qua những phát biểu quan điểm mang đầy tính nhân văn khi phản đối cuộc chiến tranh VN, sáng tác ca khúc phản chiến Give Peace A Chance, làm người tiên phong trong những phong trào phản chiến Bed-In-For-Peace, cất tiếng nói cho người dân lao động (qua bài Working Class Hero - và anh đã trở thành anh hùng thật sự trong lòng người hâm mộ giống như tên ca khúc của anh). Đáng buồn thay, John dường như trở nên nổi tiếng hơn qua cái chết của anh giống như hàng loạt nghệ sĩ nổi tiếng khác: Jim Morrison, Jimi Hendrix, Janis Joplin, Kurt Cobain và mới đây nhất là Heath Ledger.

28 năm kể từ ngày John nhận phát súng oan mạng của Mark David Chapman, người ta vẫn chưa biết chính xác là John chết do fan tâm thần Chapman bắn hay là một âm mưu khác nhằm thủ tiêu anh. Có điều hằng năm cứ đến tháng 12 là Strawberry Field luôn luôn đầy ắp hoa và thiệp của người hâm mộ để lại để tri ân một trong những nghệ sĩ xuất sắc nhất, một đại biểu của thế hệ Rock N Roll, John Lennon.


By far
the finest tumblr
theme ever
created
by a crazy man
in Russia

Categories











Recent Comments

Powered by Disqus