Nghìn đường link

  1. Posted 1 year agoComments & 5 notesOctober 2nd, 2010

    Hướng tới đại lễ nghìn năm Thăng Nong Hà Lội, em cũng xin được đóng góp một nghìn đường link về đại lễ này ạ:

    Tây dương mừng đại lễ nhé:
    1.000 người khỏa thân tập thể tại Anh
    http://hn.24h.com.vn/phi-thuong-ky-quac/1000-nguoi-khoa-than-tap-the-tai-anh-c159a294389.html

    Lợn tai xanh chào mừng đại lễ:
    http://nghean24h.vn/news/news/Nghe-An-24h/Hung-Nguyen-Tieu-huy-gan-1000-con-lon-bi-dich-tai-xanh-378/

    Bọ xít cũng chào mừng đại lễ:
    http://www.baomoi.com/Home/HinhSu/www.tamnhin.net/Hinh-anh-vu-bat-1000-con-bo-xit-hut-mau/4885243.epi

    nghìn con cho vật tổ nhe:
    http://dantri.com.vn/c20/s20-424928/1000-rua-quy-hiem-xuat-hien-tai-ha-noi.htm

    và dẫm đạp để cho vật tổ quen với truyền thống dẫm đạp nhau của tông dật Vịt chúng ta
    1000 rùa

    1 nghìn vết nứt trên bức tranh gốm dài nhất thế giới:
    http://vnexpress.net/GL/Xa-hoi/2010/09/3BA209A9/

    1 nghìn năm cho rạp kim đồng nhé:
    http://www.hanoimoi.com.vn/newsdetail/1000_nam_thang_long/375735/gan-bien-ky-niem-1000-nam-cho-rap-kim-đong.htm

    đại tiệc 1 nghìn hương vị và sau đó là nghìn ngày với nghìn người bị ngộ độc thức ăn nhé:
    http://www.baomoi.com/Info/Dai-tiec-1000-huong-vi-dang-len-Dai-le-1000-nam/137/4892650.epi

    cái này thì 1 nghìn chia hai:
    http://hanoimoi.com.vn/newsdetail/1000_nam_thang_long/380191/le-hoi-lam-kinh-ky-niem-582-nam-vua-le-dang-quang.htm

    cái này thì 1 nghìn nhân hai:
    http://dantri.com.vn/c26/s26-425417/giai-viet-da-bao-ha-noi-moi-lan-thu-37-2000-vdv-tham-du.htm

    nghìn vàng nhé:
    http://docbao.vn/News.aspx?cid=17&id=64478&d=21092010

    trung tâm tâm lý ngàn phố:
    http://www.tamlynganpho.com/?cat=4

    cái này thì dư 1:
    http://vietnamnet.vn/bvkh/201008/1001-manh-khoe-luoc-linh-kien-may-vi-tinh-932025/

    Quán nhậu mừng 1000 năm:
    http://vnexpress.net/GL/Xa-hoi/2010/09/3BA2049F/

    Chị Đàm cùng 1000 thanh niên tiên tiến nhé:
    http://vnexpress.net/GL/Van-hoa/2010/09/3BA20CED/

    Nghìn nhân nghìn người dạo chơi Hồ gươm nhé
    http://vnexpress.net/GL/Xa-hoi/2010/10/3BA21149/

    Cụ già vượt nghìn cây số:
    http://vnexpress.net/GL/Xa-hoi/2010/10/3BA21132/

    Hàng nghìn người xem cụ rùa nổi lên xem đại lễ:
    http://vnexpress.net/GL/Xa-hoi/2010/10/3BA210F5/

    Lại khoai Tây chào mừng lễ VN:
    http://danviet.vn/16126p1c26/22-nam-hiep-dam-hon-1000-phu-nu.htm

Tags : nhảm1000

Dân ta phải biết sử ta / Nếu mà không biết thì tra Gúc Gồ

  1. Posted 1 year agoComments & 6 notesSeptember 2nd, 2010



    Đầu tiên, em xin có nhời xin lỗi bác, mong linh hồn bác tha thứ cho em vì móc méo cái nhan đề ở trên. Gần đến ngày giỗ bác em cũng muốn kiêng kỵ có điều nhỏ lớp chưởng lớp 5a Minh Minh tên ở nhà là Út mén nó lại khơi lên làm em ngứa nghề cái tật bút tre của em ra thành ra em lại đi nhại bác. Mong bác thư thá. bác có phê bình gì thì qua phê bình nó chứ em không có lỗi. Nhân đây em cũng xin nói luôn là em cũng không phải là thằng đánh cắp nỏ thần ạ và lớp 5b của em có mỗi thằng Trần Văn Lai chứ chả có thằng nào họ Lê tên Lai ạ. (nhân tiện nếu bạn Vú Lép Vous Le có thắc mắc tại sao mình không viết hoa từ bác thì bạn i meo cho mình để mình fọc wớt i meo cho bác ấy trả lời nhé).

    Read More

Tags : nhảmhistorythoughts

Chỉ tại chiếc xe đạp!!!!

  1. Posted 2 years agoComments & 1 noteSeptember 15th, 2009

    Link hình: http://diskoduck.cz/shop/images/Queen_Bicycle_Race1.png

    Xe đạp là một trong những phát kiến vĩ đại nhất của loài người từ thế kỷ 19. Nhu cầu đi lại của con người ngày càng cao hơn và thay vì đi bộ và chờ xe ngựa chở thì đi xe đạp là một giải pháp nhanh chóng và vô cùng tiện lợi, nhất là những nơi đi lại ở phạm vi gần, tuyệt nhất là áp dụng trong nội thành thành phố. Khi đến chỗ cần đến thì người ta chỉ việc dừng xe lại và quẳng vào một xó và khóa nó lại kẻo kẻ nào đó trộm mất chứ không cần phải dắt nó vào đứng vào chỗ nào có nước có cỏ như ngựa. Một điều hay nữa là ta có thể điều chỉnh tốc độ xe một cách chủ động dựa vào các yếu tố như tốc độ chân đạp, tay thắng, hướng gió cùng chiều hay ngược chiều cũng như tình trạng rỗng hay đầy của bao tử trong khi đi ngựa thì việc điều chỉnh tốc độ sẽ khó khăn hơn nhiều mặc dù ngựa cho tốc độ nhanh hơn nhiều lần.

    Ngày nay, với sự phát triển nhanh chóng của khoa học kỹ thuật và công nghệ cho ra nhiều phương tiện đi lại tiên tiến hơn cả xe đạp nhưng xe đạp luôn chứng minh nó vẫn giữ vai trò quan trọng trong việc đi lại của loài người ít nhất là cho đến thời điểm bài này được viết. Ngày nay xe đạp được dùng nhiều vào công cuộc rèn luyện sức khỏe của loài người, giúp người vẫn còn những cơ hội vận động tay chân hơn một khi xã hội đang tiến về xu hướng lao động trí óc nhiều hơn là chân tay. Ở nhiều nước Bắc Âu như Hà Lan, Thuỵ Điển…người dân được khuyến khích sử dụng xe đạp làm phương tiện đi lại chính trong thành phố để góp phần bảo vệ môi trường đang ngày càng bị con người hấp diêm một cách có hệ thống hay giảm hẳn tiếng ồn có thể gây ra cho con người hội chứng khủng hoảng màng nhĩ. Tóm lại, bên cạnh xế nổ xế hộp chạy bằng xăng thì xế điếc chạy bằng cơm vẫn phát huy vai trò quan trọng hàng đầu kể từ khi ra đời cho đến nay.

    Ở Việt Nam, nhất là đối với những người sinh ra và lớn lên cách đây một vài thập niên trước thì xe đạp còn là một kỷ niệm đẹp đại diện cho một thời học sinh tuy khốn khó về vật chất tuy không có internet nhưng luôn dồi dào niềm tin và tinh thần lý tưởng cao cả. Thời bao cấp, có hai thứ mà một người đàn ông quý hơn cả mạng sống của vợ mình là sổ mua gạo (và nhu yếu phẩm) và chiếc xe đạp. Sổ mua gạo quyết định tình hình thực phẩm của gia đình và xe đạp là phương tiện di chuyển hiệu quả từ việc đi đến cơ quan làm việc vào buổi sáng cho đến việc giai gái đèo nhau đi hóng gió vào chiều tối. Do đó, một người đàn ông trưởng thành mất vợ thì anh ấy có thể túm tụm bạn bè mần đậu hủ chiên tóp mỡ, rau muống luộc chấm mắm khô quẹt với Nếp mới mà ăn mừng chứ nếu sổ gạo hay xe đạp mà bị mất trộm thì anh ấy có thể oà khóc ra rả như một đứa trẻ. Cụm thành ngữ “Mặt buồn như mất sổ gạo” tương truyền bắt nguồn từ thời đó. Nhưng đó là câu chuyện của những thế hệ trước nữa, còn câu chuyện của thế hệ nhắc đến ở trên đó là hình ảnh nữ sinh trong tà áo dài trắng tung bay đạp xe đạp đến trường vào mỗi buổi sáng hay những buổi chiều tan trường. Hình ảnh đó ấn tượng khó quên đến mức anh đạo diễn trong [Phang/Marcus] Bỗng Dưng Mún Phúc [Đoàn] phải thể hiện lại trong phim cùng tên vì ngày nay muốn thấy được hình ảnh đó đúng là khó hơn mò kim [tiêm] dưới đáy biển. Những hình ảnh đó chỉ có thể được thấy qua phim nói trên hay qua những bức ảnh dự thi N-hiếp ảnh gồm nhiều góc chụp tư thế khác nhau.

    Link hình: http://www.recordstore.co.uk/images/covers/queen/FATBOTTOM-1000.jpg

    Nếu như trên thế giới hình ảnh con gái “cưỡi” xe đạp là một hình ảnh quyến rũ thậm chí môn đua xe đạp nữ cũng là một môn thể thao hấp dẫn thì ở Việt Nam ta, do nhiều yếu tố khách quan từ lịch sử để lại trong quá khứ, con gái và xe đạp vẫn còn một khoảng cách khá lớn. Ai cũng biết muốn đi xe đạp thì ta phải tập, như làm bất cứ thứ gì kể từ lúc con người ta sinh ra đời đều phải luyện tập nếu muốn thuần thục. Mà xe đạp muốn chạy được thì việc đầu tiên là phải giữ thăng bằng. Việc tập giữ thăng bằng khi ngồi xe đạp cũng phải mất một thời gian khá lâu. Trong giai đoạn này, việc rất có khả năng xảy ra là té xe đạp. Nếu như đối với con trai việc tập xe đạp rồi lao vô hàng rào cái rầm thì đơn giản đứng lên dựng xe lên chạy tiếp thì với con gái nó trở thành một vấn đề phức tạp hơn nhiều lần. Nếu như đứa con gái mếu máo về nhà nói với mẹ nó rằng mẹ ơi con bị té xe đạp. Bà mẹ lập tức mặt cắt không còn hột máu tức tốc hỏi con “Con có bị chảy máu không?” và xem xét xung quanh. Việc té xe có khả năng trầy xước chân tay dẫn đến chảy máu hoặc nhiều khi chỉ bị bầm sơ sơ. Vậy vì sao bà mẹ có thể hỏi ngay không suy nghĩ liệu con mình có bị chảy máu hay không? Điều gì khiến bà mẹ chắc chắn như vậy? Vì thế nên, bên cạnh những tà áo dài xe đạp tung bay nói ở trên thì cũng có một số các cô gái, vì nhiều lý do khách quan khác nhau, vẫn không biết đi xe đạp. Nếu như bạn hỏi thử các cô gái vì sao không biết đi xe đạp rất có thể sẽ nhận được câu trả lời “Vì mẹ không cho tập xe đạp!”. Nếu ngoan cố dấn thêm bước nữa “Vì sao mẹ không cho tập xe đạp?” thì câu trả lời là “mẹ nói sợ con gái tập xe đạp té trầy tay trầy chân lớn lên mất đẹp!!!”. Nhiều người có thể không để ý đến một chi tiết quan trọng là rất có thể cô gái bị sếp lừa lấy mất trinh trong đêm sinh nhật thứ 35 có nhiều khả năng không biết đi xe đạp!!! (link nguồn, google suggest cụm từ “tôi bị sếp lừa lấy mất trinh” mới ghê: http://www.vnexpress.net/GL/Ban-doc-viet/Tam-su/2009/05/3BA0F1C3/).

    Chính từ nền tảng đó, ở một khía cạnh khác, xe đạp, ngoài những yếu tố tích cực kể ở đầu bài, có một vai trò rất quan trọng trong việc giữ gìn hạnh phúc gia đình. Giả dụ trong đêm tân hôn, bạn (chỉ những bạn gái) chợt bàng hoàng nhớ ra tình trạng bản thân và tự vấn không hiểu tính tình gã rể của bạn có đủ “mát mẻ” (cool) và “chịu chơi” (chịu chơi theo kiểu dân chơi thì phải chịu chơi - cách dùng từ của chú Ba) hay không. Lập tức bạn trở nên bối rối và lo sợ cùng cực. Lúc này bạn chưa (do bận chuẩn bị nhiều thứ khác mà vô tình quên đi) chuẩn bị “nước vỏ lựu, máu mào gà” theo kiểu truyền thống của cụ Tố Như hoặc thậm chí chất lượng của chúng không đạt tiêu chuẩn do lựu trồng bị tiêm thuốc tăng trưởng và gà được nuôi theo phương pháp công nghiệp nên không có gà trống để có mào hoặc bị bơm nước. Và một tấm vé du lịch sang Thái Lan dường như bất khả, dịch vụ trong bệnh viện trong nước thì không phục vụ trong đêm khuya (chỉ ưu tiên cho những ca cấp cứu trong tình trạng khẩn cấp, ca của bạn cũng có thể coi như tình trạng khẩn cấp nhưng ở một hoàn cảnh khác). Tấm trải giường trắng tinh và chiếc váy trắng dường như đang cười cợt chống lại bạn (tại sao tấm trải giường lại là màu trắng nhỉ?). Và gã rể của bạn tuy có thể trong tình trạng say khướt nhưng bản lĩnh đàn ông của hắn vẫn có thể giúp hắn hiểu được tình thế hiện tại. Vậy thì phải làm thế nào để mọi chuyện tốt đẹp??? Có 2 cách, một là bạn yêu người đồng tính với bạn, lúc này thì mọi chuyện không có gì phức tạp. Còn nếu như trong tình trạng hiện tại, gã rể khác giới tính với bạn thì hãy mặc kệ mặt hắn có bối rối/thất vọng/chán chường/phẫn nộ/buồn rầu mà hãy cứ thỏ thẻ bên tai hắn:”Hồi nhỏ em có tập xe đạp!”. Đến tình trạng nguy ngập dầu sôi lửa bỏng, hãy mang chiếc xe đạp ra, nó sẽ phát huy công dụng tuyệt vời của nó. Hãy cứ khăng khăng một mực đẩy mọi chuyện cho chiếc xe đạp. Nó không có miệng để phát ngôn chống lại bạn nên cứ tận dụng điều đó. Vâng, đơn giản thôi, chỉ tại chiếc xe đạp!!!

    P.S 1: nếu bạn “sống sót” qua đêm tân hôn bằng cách của bài viết trên thì bạn không cần phải cám ơn mà hãy làm một việc trong tương lai: dạy cho con gái bạn cách đi xe đạp.

    P.S 2: bài viết này thân tặng bạn chú Ba Sài Gòn và lấy cảm hứng từ đây:

    http://www.phanxineblog.com/?p=3222

    http://anhpoly.wordpress.com/2009/09/14/make-love-or-not/

    Lưu ý: những điều nói trên khuyến cáo chỉ được áp dụng ở Việt Nam. Người viết không chịu bất cứ trách nhiệm nào nếu người đọc áp dụng ở một quốc gia khác và có thể dẫn đến những kết quả khác.

Tags : bicyclenhảmwomenxe đạpxã lựng

Linh tinh

  1. Posted 2 years agoComments & 1 noteAugust 1st, 2009

    1. Hehe, mấy hôm nay theo dõi tình hình bang California đang xem xét vụ hợp pháp hoá marijuana (bồ đà ??). Trước giờ ít theo dõi tin tức này kia, dù là tin tức ở đâu. Bạn bè còn nói tui vô tâm với thời cuộc. Thời cuộc có gì hay ho đâu mà phải chú tâm. Cái gì liên quan đến mình thì mới theo dõi thôi hehe. Tóm lại, bưởi Terminator (fyi: bưởi Arnold Schwarzenegger hay đại loại Sch sờ chờ gì đó) nói là đã đến lúc các bưởi lập pháp phải xem xét chuyện hợp pháp cỏ, nhất là giai đoạn này bang đang bị thâm hụt ngân sách trầm trọng (mấy chục tỉ gì đó - vì dzụ này mà tui bị giảm biên chế hừm hừm - nếu tính ra thì bưởi Arnold là sếp cao nhứt của tui luôn, ghê rợn hông). Nếu hợp pháp hóa “cỏ” thì đảm bảo chắc chắn tiền thu được từ thuế ít nhất là 1 tỉ mỗi năm. Con số quá hấp dẫn phải không các bưởi. Vụ việc vẫn còn đang tiếp tục xem xét. Nếu bưởi Arnold ra quyết định tối hậu là hợp pháp hóa cỏ thì bưởi Arnold sẽ đi vào lịch sử để cho bang California sẽ tiếp nối theo những nước châu Âu như Hà Lan, Đức…

    Các bưởi khoan hãy thắc mắc (hoặc phẫn nộ) như các bưởi bảo thủ đạo đức giả ở đây kiểu “thời này là thời buổi gì mà hợp pháp cả mấy thứ chất kích thích làm băng hoại giới trẻ blè blè…”. Việc xem xét hợp pháp cỏ cũng có lý do chính đáng của nó chứ không phải không. Nghe nói tỉ lệ ủng hộ cũng lên đến 40%. Ngoại lý do chính yếu (và duy nhứt) là 1 tỉ đô tiền thuế ra thì cỏ (dù là chất kích thích) không xa lạ gì với bộ phận dân chúng (nhứt là các bạn ở Calif.) và được một số khá lớn các bưởi sử dụng thường xuyên. Tuy không có con số thống kê chính xác (và cũng không biết có ai làm nghiên cứu này không) nhưng số người hút trên tổng số dân cũng khá cao. Mua thuốc lá phải trình ID, trên 18 tuổi mới được mua còn cỏ thì thoải mái, ra gặp dân lái cỏ là có ngay. Vụ bán cỏ ngay trước trường trung học trong phim Pineapple Express cũng xảy ra lác đác ngoài đời thật luôn. Ai cũng quen thuộc, nhiều người hút (kể cả cảnh sát) nhưng do nó là thứ bị cấm nên chả ai nói đến nó. Bưa trước chú Michael Phelps đang hút bị chụp hình lại cũng bù lu bù loa 1 thời gian. Nói chung các bưởi celebrity kiểu như chú Phelps thì phải hiểu câu “Nhân tại giang hồ, thân bất do kỷ” kekeke. Không chịu cover your ass trước những vụ đó thì hỏi sao chúng nóa không nhảy vào phê phán này nọ keke. Còn các bưởi người bình thường thì hút thoải mái, đừng hút trước mặt cảnh sát là được thôi kekeke. Hơn nữa, việc hợp pháp hóa cỏ cũng sẽ kéo theo việc khống chế độ tuổi mua cỏ (trên 18 tuổi ??) và các bậc phụ huynh thêm phần yên tâm là con mình nếu dưới độ tuổi sẽ không tự mua cỏ được.

    Có điều là việc hợp pháp hóa kiểu này cũng không phải chuyện dễ dàng. Các bưởi hội đoàn phụ huynh, đoàn thể, tố chức xã hội này kia, nhà thờ sẽ vào cuộc và sẽ chống đối quyết liệt. Ngay cả khi có quyết định hợp pháp hóa rồi thì cũng không chắc chắn đạo luật sẽ tồn tại (xem ví dụ Gay marriage) mãi. Ngoài ra, việc hợp pháp hóa này khác nào nhổ vào những nỗ lực phòng chống chất kích thích và cả ma tuý của cảnh sát trong quá khứ (đính chính cỏ không phải ma tuý và cũng không gây nghiện nhưng vẫn là thứ chất kích thích nguy hiểm). Liệu con số 1 tỉ đô có đủ sức đạp bỏ mọi trở ngại để dự luật này thành hiện thực không? Vẫn đang tiếp tục theo dõi kekeke.

    2. Từ việc hợp pháp hóa cỏ liên tưởng đến một chuyện tương tự ở VN (hehe, để các bưởi khỏi thấy xa lạ). Đó là liệu có nên hợp pháp hóa mại dâm ở VN ? Các bưởi hãy dành 1 phút để bớt choáng váng nhé. Sau khi hết choáng váng thì hãy đối mặt một sự thật ở VN: mại dâm đang phát triển mạnh mẽ dưới mọi hình thức ở VN. Ngành du lịch VN đang phát triển mạnh mẽ, thu hút được rất nhiều người nước ngoài đến tham quan ư ? Đúng là vậy nhưng trong con mắt của nhiều người nước ngoài thì VN cũng như là một Thái Lan mới. Và nhiều người (tất nhiên không phải là tất cả nhưng cũng khá đông) đến VN cũng chỉ vì VN cũng có loại hình dịch vụ “đặc biệt” như Thái Lan thôi. Có điều ở VN nó vẫn còn bị coi là bất hợp pháp (trên giấy tờ thôi).

    Mại dâm đã là nghề có từ rất lâu đời (xem truyện Kiều thì biết). Không kể đến chuyện tham nhũng thì mặc cho nỗ lực của các bạn cảnh sát vẫn không thể nào dập tắt hoàn toàn “tệ nạn” này. Phá ổ này thì ổ khác mọc lên, tin tức trên báo về những vụ này nhiều như nấm sau cơn mưa. Một khi nỗ lực dẹp bỏ không được thì phải chăng nên nghĩ đến chuyện sống chung với nó =)) ? Mà thật ra, có thể các bưởi không tin, nhưng chúng ta đã và đang (và chắc chắn sẽ) sống chung với nó. Mối quan hệ vi diệu giữa cảnh sát, chủ quán/chủ động/whoever và khách mà bạn người nước ngoài có kể bên blog bưởi Phang đang xảy ra trước mắt chúng ta. Các bạn cảnh sát (sau khi nhận tiền tháng) làm ngơ trước “dịch vụ” của các chủ động trong khi các chủ động cũng không dám lộ liễu hoạt động ngay trước mắt các bạn CA. Việc các “ổ” của các bạn chủ bị đánh là do nhiều lý do: hoạt động lộ liễu quá mức cho phép, mức tiền bồi dưỡng không thoả thuận được và cả chuyện bị đám các bạn CA chỗ khác đến dẹp (những cuộc đấu đá với đám địa phương)…Những sự việc này xảy ra ở bất kỳ nơi đâu chứ không riêng gì ở VN.

    Xem xét việc hợp pháp hóa này tất nhiên các bưởi nữ hãy khoan phẫn nộ, căm phẫn, tức giận hehe và các bưởi đạo đức học xã hội học, giáo viên phụ huynh hãy khoan tức giận và lên tiếng là đạo đức băng hoại, đời nhiều phụ nữ sẽ cơ nhỡ, một sự sỉ nhục cho văn hóa VN vân vân vân vân (làm như bây giờ đạo đức không băng hoại á, văn hóa bây giờ không bị sỉ nhục á). Việc hợp pháp hoá mại dâm đầu tiên là mang về một khoản thuế có thể nói là rất lớn cho VN. Từ khoản thuế này có thể sử dụng vào các mục tiêu công cộng (tất nhiên là phải giả thiết không có chuyện ăn chặn, làm ẩu này kia). Hơn nữa, việc hợp pháp hóa cũng kéo theo những điều lệ bắt buộc người hành nghề phải có thẻ hành nghề có thời hạn và bắt buộc phải có chứng nhận khám sức khoẻ thường xuyên (tất nhiên nữa là phải giả thuyết chuyện này được quản lý tốt trong chừng mực chấp nhận được). Và khách hàng sử dụng dịch vụ yên tâm hơn và không phải đối phó với cả người hành nghề (lo sợ dính bệnh) và khả năng bị cảnh sát bắt. Các chủ động cũng không quá lo lắng không biết đến khi nào đến phiên tiệm của mình sẽ bị “lên dĩa”. Dự án “sống chung với lũ” xem ra cũng có nhiều lợi ích để trở thành hiện thực.

    Tuy nhiên, việc hợp pháp hóa này không hề đơn giản nếu không muốn nói là gần như không thể thực hiện được. Vì sao? Vì VN ta là một nước có truyền thống văn hóa 1000 năm. Người VN văn hoá chúng ta sẽ không dễ dàng chấp nhận một sỉ nhục, một việc mất tư cách đạo đức như vậy được. Trước mắt, Bộ Lao Động & Thương Binh Xã Hội sẽ không thông qua, Hội Phụ Nữ sẽ phản ứng gay gắt, Mặt trận Tổ Quốc và Hội Cựu Chiến Binh sẽ phản đối mãnh liệt. Chưa kể bộ phận lớn nhân dân (nhất là phái nữ) sẽ phản đối kịch liệt. Chắc chắn luồng sóng phản đối (có thể phát triển thành bạo động) nói ở trên sẽ diễn ra rất gay gắt. Ngay cả phía cảnh sát chắc chắn cũng phản đối vì dù có thể vẫn được thù lao nhưng một nguồn thu lớn và quan trọng bị lung lay nghiêm trọng. Và ngay cả người hành nghề cũng không dại gì chường mặt ra ánh sáng để mọi người biết được nghề họ làm. Nhất là chủ chứa thì cũng không thoải mái gì khi được lên báo tuyên dương làm kinh tế giỏi mặc dù nó có thể giỏi thật và đóng góp nhiều cho Đất nước qua tiền thuế (như trường hợp của vợ chồng chủ tiệm Tân Hoàng Phát mấy năm trước được lên báo tuyên dương làm kinh tế giỏi).

    Tóm lại, dự án “Sống chung với lũ” chắc chắn sẽ không thực hiện được (ít nhất là trong tương lai 20 năm tới) bởi vì một lý do quan trọng khác là tính “nai vàng ngơ ngác” (ignorance) và tính bao dung đầy nhân văn của người VN nói chung. Hiện nay, hiện tượng mại dâm phát triển ào ạt không phải là không ai biết. Thậm chí, hầu hết mọi người đều biết nhưng đều hát bài “Tình lờ” cho qua mọi chuyện. Mối quan hệ vi diệu nói ở trên và nói ở bài blog bưởi Phang tiếp tục tiếp diễn suôn sẻ. Tính nhân văn luôn được đảm bảo vì một khi đã thành luật lệ thì còn gì là tình người nữa (người VN ta chơi trò tung hứng kết hợp giữa luật lệ và tình cảm (sự thông cảm, tính nhân văn) rất giỏi, áp dụng năng động đúng người đúng việc không có cứng nhắc và máy móc như bọn đế quốc - cái này tui nói thiệt). Mọi người “lờ” cho qua mọi chuyện đang diễn ra trước mắt, không suy nghĩ phức tạp để sống ấm no hạnh phúc, đảm bảo chỉ số hạnh phúc luôn ở mức cao nhất trên thế giới.

Tags : cannabislinhtinhnhảmpotprostitution